Min Ga Lar Par! Xin chào Myanmar!

Linh Phan và Tôi vừa trải qua một tuần trải nghiệm Myanmar tại 3 điểm: Thủ đô Yangon, Hồ trên núi Inle và khu Cố đô Bagan. Nhìn chung, Myanmar thanh bình, và đang thay đổi mạnh mẽ. Nếu có thể so sánh nhanh để dễ hình dung, thì đâu đó Myanmar đang giông giống với Việt Nam tầm hơn chục năm về trước.

Người dân chưa có thói quen giữ vệ sinh công cộng, đường phố và nhiều khu vực hành chính, khu du lịch,.. ngập trong rác. Để thay đổi điều này, Myanmar chăc sẽ phải tốn rất nhiều tiền và cần nhiều thời gian. Đặc biệt là thay đổi được thói quen.. ăn trầu rồi nhổ lung tung ra đường..

Đa phần người dân theo đạo Phật, và có vẻ.. tín ngưỡng đã và đang được đẩy lên hơi.. quá! Chùa thì đi đâu cũng thấy, thế mà chùa mới vẫn đang tiếp tục được xây dựng, xin tiền tới đâu thì xây tới đó. Sư thầy thì đi khất thực hàng đoàn dài dằng dặc ngoài phố, trong ngỏ. Còn trong các ngôi chùa thì các sư chỉ ngồi.. ngáp là có cơm ăn. Với tình hình này, nếu là mình, mình cũng.. cạo đầu đi tu. Khoẻ re!

Cũng còn nhiều cái vớ vẩn khác nữa như Chùa cái nào cũng hoành, còn dân thì nhếch nhác, nghèo đói; Hãng hàng không nội địa thì nhiều, nhưng giá vé máy bay thì đắt – không hiểu các thầy cạnh tranh nhau kiểu gì; y tế công thì có quá nhiều vấn đề – còn y tế tư nhân thì đắt chớ không biết có xắt ra miếng nào không.. Tuy nhiên, theo mình thì Myanmar cũng có nhiều điểm tích cực, để có thể phát triển tốt:

– Tiếng Anh: chắc “nhờ” là thuộc địa của Anh nên người dân đa phần có thể nói tiếng Anh. Môn này phục vụ cho học hành – giao thương – du lịch là quá ổn.

– Môi trường – cảnh quan: có nhiều điều kiện để phát triển du lịch và nông nghiệp, thoát dần việc bán tài nguyên.

– Con người: chân chất, thật thà, tiết kiệm – không đua đòi – và rất có tư duy.. “sẹc vít”. Mình thật sự ấn tượng với đa phần dịch vụ mà mình sử dụng trong những ngày ở đây. Ai cũng muốn làm cho khách hài lòng nhất.

Trong mấy ngày ở Yangon, tận mắt nhìn thấy mấy thương hiệu Việt đã xuất hiện ở đây: HAGL, VietjetAir, Lioa. Chúc các thương hiệu sống tốt ở mảnh đất này.

Trong suốt hành trình, mặc dù điều kiện thời tiết không thực sự ủng hộ đôi trẻ nhà mình, nhưng hai đứa cũng rất may mắn gặp được những người đặc biệt – cho mình thêm hiểu biết về đất nước này và cho mình thấy có thể học tập được từ họ những điều hay ho cho cuộc sống của riêng mình:

Chuyện xe hơi ở Yangon

Tài xế taxi ở Yangon – tên “Si” (đọc trại trại thôi chứ không biết viết sao) – người gốc Hoa. Trước Si làm việc trong nhà máy đóng tàu, giờ nghỉ hưu rồi, nên chạy taxi kiếm tiền. Si bảo, còn sức thì còn làm, nhờ lúc trước làm nhà máy, nên cũng có chút tiếng Anh, thỉnh thoảng dắt khách đi tour, cũng ngon.

Tôi: sao đường ở Myanmar là đi bên tay phải, mà toàn là xe ô tô tay lái bên phải luôn?

Si: ngày trước, bọn tao thấy xe cũ của Nhật là vừa ngon-rẻ, nên nhập về xài. Chứ ai cũng biết là chạy xe này là nó bị ngược. Nhưng chạy riết rồi cũng quen.

Tôi: giá xe đắt không?

Si: ngày trước rẻ lắm, 4.000 đô Mỹ là có xe Toy cũ chừng 45K km rồi. Giờ chính phủ thấy kẹt xe kinh quá, đang hạn chế bằng phí đăng ký xe.

Tôi: phí đắt không?

Si: Tầm.. 10.000 đô Mỹ 1 xe, mà kiếm không ra cái giấy.

Vậy đó, nhìn Yangon ngập trong ô tô, chợt nghĩ, một ngày Sài Gòn không còn xe máy, nhìn đâu cũng ô tô thế này thì.. hỏng bét 🙂

Chuyện pizza ở thị trấn Nyaungshwe bên bờ Hồ Inle

Nằm đối diện quán Green Chili quá nổi tiếng qua một con lạch nhỏ là quán Star Flower. Chuyên món ý, đặc biệt là môn Pizza nướng bằng củi.

Mình tình cờ ghé ngang quán trong một tối lạnh lẽo ẩm ướt. Ông chủ người bản xứ nhanh nhẹn chào hỏi, rồi khi thấy Linh Phan húng hắng ho, anh í mời luôn một ly trà gừng mật ong to ụ, nóng hôi hổi. Có thể gọi là ly trà ngon nhất trên đời của Linh Phan.

Sau mấy ngày ăn và ngửi mùi một số món truyền thống của Myanmar thì bạn sẽ hiểu Pizza là một cái gì đó còn hơn cả một bữa ăn. Vậy nên, sau khi măm xong cái bánh pizza cá hồi, tôi bắt đầu tìm hiểu.

Ko Gyi – ông chủ – tầm 40 tuổi – cho hay: trước làm hướng dẫn viên, trong quá trình đưa khách thì có quen với một cô lớn tuổi người Bologna – Ý. Một thời gian sau thì thân quen, cô này trong lúc cao hứng, bày cho cách làm bánh Pizza. Thế là bỏ nghề dắt tour, chuyển sang nướng bánh.

Tôi: Học nghề làm bánh Pizza này trong bao lâu?

Ko: 3 ngày thôi!

(Moá ơi, học 3 ngày thôi – chính vì câu này làm mình thích thú muốn tìm hiểu tiếp – mình thích nhanh gọn)

Tôi: Có bí quyết gì không?

Ko: (cười cười) Có gì đâu, Học có 3 ngày, nguyên liệu thì có một số cái phải nhập về, một số cái sẵn có, cái khó là canh lửa để bánh vừa chín, thơm thơm mùi khói. Có một cái khó khác là không tìm được lá Basil để ăn kèm cho đúng phong cách thì tao xin được một mớ hột cây Basil này từ cô người Ý, giờ tao ươm trồng luôn trong vườn nhà.. tha hồ ăn (cười tiếp)

Tôi: hồi nào tao thất nghiệp, chắc qua đây mày bày tao làm bánh nhá?

Ko: welcome! (lại cười tét mắt)

Lá Basil

Nghe nói, vì lý do gia đình, sắp tới Ko sẽ đổi tên quán. Dự kiến, quán sẽ có tên mới là The Conner. Với tay nghề và thái độ làm dịch vụ như anh bạn Ko này, mình hoàn toàn tin tưởng là ông bạn sẽ thành công.

Ông già Người Pháp và những con người vùng Bagan

Trong 2 ngày ở Bagan, chúng tôi may mắn được làm quen với Fou – nay đã 83 tuổi. Từng có hơn 10 năm đưa khách Pháp sang Bagan du lịch. 15 năm trở lại đây mỏi rồi, nhớ Bagan nên mỗi năm quay lại đây tầm 20 ngày, vì visa chỉ cho thế. Sáng dậy, hít thở khí trời, lấy cái xe đạp điện vừa mua 3 ngày trước chạy loanh quanh, trưa nằm ngủ còn chiều tối thì kiếm kèo party.

Tôi: này Fou, ông có vẻ thích quay lại nơi này nhỉ?

Fou: Ờ.. tao thích nơi này

Tôi: Cái gì làm ông thích dữ vậy?

Fou: Mày coi, có ở đâu mà sáng ra thì chim hót, không gian yên tĩnh, không khí trong lành. Mà mày đã vào làng chơi chưa?

Tôi: Chưa?

Fou: À, thế thì mày nên vào làng chơi. Mày coi, đây là Zuzu (chỉ tay sang 1 cậu nhân viên Khách sạn), còn kia là Zaza (chỉ sang tiếp một cô gái). Tao đã ở đây còn.. trước tụi nó. Người dân ở đây rất tử tế. Có lẽ đây là lý do chính. Hồi trước còn khoẻ, tao đạp xe đi loanh quanh, giờ yếu rồi, tao chạy xe điện. (cười)

Tôi: Ồ, nhìn ông chạy xe điện coi còn ngon lành lắm!

Fou: thôi, mày ở chơi, tao có hẹn bạn đi chơi trong làng rồi. À, mà mày và vợ mày có nụ cười tươi lắm, ráng giữ!

Tôi: OK Fou, hơn 80 tuổi mà còn chạy được xe điện là quá quý rồi, tôi chỉ mong được thế thôi 🙂

Ra vậy, ở một xứ văn minh như Pháp, mà ông bạn già này vẫn thích mò sang cái xứ lắm chùa lắm đền này chơi, để mà tận hưởng, vì con người ở đây đã lấy được trái tim ông.

—–

Một tuần lang thang bù đắp cho cả năm quần quật.. lang thang. Tìm hiểu một nền văn hoá mới, trải nghiệm mới ở nơi xa lạ. Chợt thấy, không đâu đẹp như quê hương mình – Việt Nam! Còn cuộc sống thì ở đâu cũng phải sống, hãy cố gắng tạo ra giá trị để thấy mình còn hữu ích!

Về tới Sài Gòn thì lo đi kiếm tô hủ tíu ăn cho đã coi..

Thwa bi – 2017 – Min ga lar par  2018!

P/S: ai muốn hỏi kinh nghiệm đi Myanmar chơi thì inbox 😉 Full package từ budget plan, quán nào ngon, chơi gì, coi gì,..

Advertisements

Tu Mơ Rông – Măng Ri – Đak Long: Mang yêu thương về bản

Chuẩn bị

Hẹn hò trước đó cũng cả tháng, bạn đồng hành chỉ báo gọn có 1 câu “Giữa tháng 11 đi Kontum chơi nhé!”. Như thường lệ, nghe có đi là mình vui, mà nghe nói là tự lái xe đi chứ không đi máy bay thì còn vui gấp bội. “OK!”.

Công việc lu bu đủ kiểu, tới trước hôm đi một ngày mới kịp chạy ù ra tiệm gắn con camera hành trình lên xe, gọi là thêm tí trải nghiệm công nghệ, hóa ra trò này lại hay, quay được vài đoạn hấp dẫn và ấp ủ thêm một dự định mới.

Trước khi lên đường mấy hôm, cũng kịp lượn qua Cơ quan của Trưởng đoàn Bíu Bô, chia lửa 5 thùng hàng. Chất hàng lên xe, thấy cái xe chìm xuống mà lòng mình dâng lên.

(more…)